Kết quả tìm kiếm cho "Cơm nước gì chưa người đẹp"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 421
Với các nhà ngoại giao, Tết cổ truyền - thời khắc quan trọng và thiêng liêng nhất trong năm của người Việt - không chỉ là một ngày lễ, mà còn là cánh cửa mở ra thế giới truyền thống đầy sắc màu.
Tết Nguyên đán là thời khắc thiêng liêng và trang trọng nhất đối với mỗi người dân Việt Nam, chứa đựng cả quan niệm sống cũng như những phong tục, tín ngưỡng mang đậm nét văn hóa dân tộc vừa sâu sắc lại vừa độc đáo.
Tết Nguyên đán là thời khắc thiêng liêng và trang trọng nhất đối với mỗi người dân Việt Nam, chứa đựng cả quan niệm sống cũng như những phong tục, tín ngưỡng mang đậm nét văn hóa dân tộc vừa sâu sắc lại vừa độc đáo.
Tết Nguyên đán là tiết lễ đầu tiên trong năm, mở đầu cho một năm mới với niềm tin và hy vọng về những điều tốt lành.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Trong mấy năm trở lại đây, ngoài ăn Tết người dân cũng “trọng” chơi Tết. Tận dụng kỳ nghỉ Tết dài ngày, nhiều gia đình, nhóm bạn, những người cùng sở thích lựa chọn loại hình “phượt” Tết vùng cao, bởi chuyến đi đến vùng đất khác lạ cho họ nhiều cảm xúc, nhất là được hiểu thêm cái Tết ở vùng cao.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Từng cái Tết trôi qua, những sợi tóc của ba của má bắt đầu chen nhau bạc. Những đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn khôn. Dù không phải là ông này bà nọ nhưng cũng đã đủ tự lo cho bản thân mình. Mỗi người đều có công việc riêng ngồi phòng máy lạnh, không như ba má cả đời buôn gánh bán bưng.
Tết Nguyên đán là ngày lễ cổ truyền lớn nhất, có phạm vi phổ biến nhất và là ngày lễ tưng bừng, nhộn nhịp nhất của cả dân tộc.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Giữa thành phố Huế yên tĩnh, suốt những năm qua, Phan Vũ Tuấn vẫn lặng lẽ vẽ cây tre. Sinh tại Hương Sơn (Hà Tĩnh), chàng trai sinh năm 1994 bất ngờ chọn ở lại Huế để lập nghiệp mà không phải Hà Nội hay Thành phố Hồ Chí Minh.
Tháng chạp, các đình làng tất bật với lễ cúng Chạp miếu (Lạp miếu). Đây là hoạt động tín ngưỡng dân gian có từ lâu đời, thể hiện tinh thần uống nước nhớ nguồn của người dân với quê hương, xứ sở.